Rss Feed

Webmail

Thống kê

  • Đang truy cập: 12
  • Hôm nay: 2221
  • Tháng hiện tại: 20327
  • Tổng lượt truy cập: 1770283

Hỗ trợ online

Quản trị mạng

Name: Võ Văn Bằng
Ban biên tập

Name: HT: Hoàng Thị Cúc

Name: Lê Thị Lộc

Name: Nguyễn Thị Huyền Trang

CẢM NHẬN VÀ TÌNH CẢM CỦA MỘT GIÁO VIÊN TRẺ TRƯỜNG MẦM NON ĐỐI VỚI MẢNH ĐẤT LÂM THUỶ NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

Đăng lúc: Thứ ba - 24/11/2015 15:59 - Người đăng bài viết: Võ Văn Bằng
     Mở đầu bài Hò khoan tham gia dự thi văn nghệ Ngành giáo dục nhân ngày 20/11của trường MN Lâm Thủy có câu:
“ Lâm Thuỷ trường sơn đại ngàn gió mới
Xôn xao đường về vượn hót chim ca
Xin mời bè bạn gần xa
Vui hè về lại trường ta hát mừng”
     Quả đúng như vậy, mảnh đất Lâm Thuỷ hùng vĩ  biết bao, với bao con suối, dãy đồi, là mảnh đất đã nuôi lớn bao thế hệ những đứa con của dân tộc Vân Kiều.
  “Lâm Thuỷ”, hai từ “ Lâm Thuỷ” xa xôi biết bao khi trước đây tôi chỉ được biết về mảnh đất này qua những lời kể, và rồi có lẽ đó cũng là định mệnh đã đưa tôi đến với mãnh đất thân yêu này với trọng trách là một giáo viên mầm non nuôi dạy những đứa con của dân tộc Vân Kiều.
    Một  buổi sáng đầy sương và gió, theo chân các chị tôi đã đến được với mãnh đất Lâm Thuỷ, trên con đường thật dài với biết bao quả đồi, con núi. Tôi vừa lo lắng vừa hồi hộp. Hồi hộp là vì tôi được tận mắt nhìn mảnh đất Lâm Thuỷ, lo lắng là vì con đường thật dài, thật hoang vu hẻo lánh và đầy nguy hiểm.
    Khi đặt chân vào mái trường Lâm Thuỷ, tôi vừa vui mừng vừa bỡ ngỡ, thật xót xa khi nhìn thấy trường lớp ở đây với điều kiện cơ sở vật chất hạn hẹp, thấy các cháu với những bộ quần áo củ kĩ, và dường như nhiều cháu không có dép để mặc.
    Được sự phân công của nhà trường, tôi đến với bản Tân Ly cách trung tâm không xa. Ở đây người dân thật nghèo khó, các cháu thiếu thồn rất nhiều điều, những ngày đầu tiên, tôi đã gặp không ít khó khăn khi tiếp xúc với phụ huynh và những đứa trẻ nơi đây! Nỗi lo của một giáo viên trẻ lần đầu đặt chân lên mảnh đất này “sự bất đồng về ngôn ngữ, một số phụ huynh nhận thức còn hạn chế, các cháu còn nhiều rụt rè, sự phát triển của trẻ chậm, vốn tiếng việt còn nhiều hạn chế…”.
    Thế rồi, thời gian cứ trôi qua, con đường đến với mảnh đất Lâm Thuỷ đã thân quen, mặc dù ở đây núi rừng vẫn hoang vu, hẻo lánh và đầy nguy hiểm nhưng tôi thật sự thấy ấm lòng khi được ban giám hiệu cùng tất cả các chị em trong trường  giúp đỡ và chỉ dạy rất nhiều điều về chuyên môn và những điều trong cuộc sống.
    Dần dần quen với phụ huynh, quen với ngôn ngữ Vân Kiều, việc chăm sóc, dạy dỗ và trò chuyện giữa cô và trẻ  gần gũi hơn, trao đổi với phụ huynh mạnh dạn và thân thiết hơn. Để rồi, tình cảm của cô và trò chúng tôi ngày một sâu đậm. Tôi chăm sóc, dạy dỗ chúng như những đứa con của chính mình từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống và luôn mang trên mình trách nhiệm lớn lao “làm thế nào để chúng được sạch sẽ gọn gàng, làm thế nào để chúng học được những điều hay, lẽ phải, biết được các con số, nét chữ…” đó là trách nhiệm lớn lao của giáo viên mầm non vừa là người mẹ, vừa là cô giáo như chúng tôi, một nụ cười, một sự hiểu biết nhỏ nhoi của chúng cũng đủ làm ấm lòng một giáo viên trẻ như tôi, tiếp thêm ý chí và động lực cho sự nghiệp trồng người của tôi.
    Và rồi, một năm học đã trôi qua với những thắng lợi đã gặt hái, Hơn hai tháng hè tuy không dài nhưng cũng không phải là ngắn, một mùa hè với bao dự định và được nghỉ ngơi cùng gia đình, nhưng giờ đây tôi mới thực sự biết rằng, tôi nhớ tiếng nói, nhớ những nụ cười của những đứa con nơi đây, nhớ những lời thăm hỏi của phụ huynh, nhớ con đường gian nan và đầy nguy hiểm, nhớ những cuộc trò chuyện, trao đổi của đồng nghiệp. Và rồi tôi chợt nhận ra rằng mảnh đất Lâm Thuỷ quen thuộc và thân thiết biết bao.
    Mùa hè đã qua, một mùa thu nữa đã đến, mùa thu là mùa khai trường và đó cũng là lúc mở ra một năm học mới với bao gian nan vất vả mới, với trách nhiệm mới và một mảnh đất mới.
    Năm học 2015-2016 tôi nhận được sự phân công của nhà trường, một lần nữa đến với vùng đất mới, đó là bản Bạch Đàn. Ở đây điều kiện kinh tế khó khăn, con đường đi lại gian nan và đầy nguy hiểm, trên con đường từ bản Xà Khía  vào Bạch Đàn tôi cùng hai chị đồng nghiệp phải đi bộ vượt qua biết bao con suối, biết bao ngọn đồi. Những lúc này đây, tôi mới thấm thía được sự vất vả của cô giáo vùng cao. Trách nhiệm nuôi dạy những đứa con của nơi đây càng lớn lao biết bao, những ngày đầu đến với bản Bạch Đàn, tôi dường như không còn một chút ý chí, tưởng chừng như không một chút sức lực nào để dạy dỗ và chăm sóc các cháu ở đây và rồi ngày qua ngày trên con đường này tôi nhận thấy được con đường này dù khó khăn, vất vả như thế nào, dù nguy hiểm bao nhiêu, nhưng tôi thực sự vui lòng bấy nhiêu khi tình cảm giữa các chị em cũng tăng thêm, sự quan tâm, đùm bọc và giúp đỡ lẫn nhau qua những đoạn đường khó, qua những ngày mưa gió, và hơn nữa là sự quan tâm, hỏi thăm của phụ huynh, sự lớn lên khoẻ mạnh của những đứa con thân yêu ở đây.
     Những ngày đầu tuần đến với bản là những thách thức lớn đối với những giáo viên bản lẻ chúng tôi, chính vì những thách thức đó tôi nhận thấy rằng tình cảm, trách nhiệm và lòng nhiệt huyết của những giáo viên như tôi thật thiêng liêng và cao cả.
     Những ngày cuối tuần chúng tôi lại xa rời bản, xa rời mảnh đất Lâm Thuỷ để rồi thấy nhớ những gương mặt ngây thơ, những nụ cười đáng yêu của các con.
Chủ tịch Hồ Chí Minh Đã từng nói:
“Trẻ em như búp trên cành
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”
    Quả đúng như vậy, với tôi sự chăm ngoan, học giỏi và khoẻ mạnh của những đứa trẻ nơi đây đã tiếp thêm sức mạnh ý chí và động lực cho tôi, với tôi một cô giáo mầm non không gì vui hơn là được nhìn thấy những nụ cười nở trên môi các cháu, nhìn thấy các cháu ăn những bữa ăn thật ngon, ngủ những bữa trưa thật say và  nhiều hơn nữa là các em biết được những con số, những nét chữ và biết những điều hay lẽ phải.
     Những giáo viên như chúng tôi sẽ cố gắng hơn nữa, không ngại khó khăn vất vả sẽ làm tốt bổn phận và trách nhiệm của mình trên tình cảm vừa là Cô giáo vừa là Mẹ hiền để chăm sóc và dạy dỗ những đứa con của Trường MN Lâm Thủy thật khoẻ mạnh và  trở thành những đứa con có ích cho đất nước.
Tác giả bài viết: Hoàng Thị Hoài-Giáo viên
Nguồn tin: Trường MN Lâm Thủy
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 

Liên kết website